Một em học sinh sau khi tìm được việc làm và nhận tháng lương đầu tiên (2 triệu đồng) tuy không nhiều nhưng đã đến để cám ơn cô giáo đã mang đến cho em cơ hội học tập, hoàn tất cấp 3 để có được điều kiện học nghề và tìm việc làm.
Nguyễn Huy Phương, một học sinh điếc mà điểm “nổi trội” về học tập của em là học chậm hơn những học sinh khác rất nhiều, lầm lì, ít nói. Em hầu như không giao tiếp với ai trong quá trình học tập ở Trung tâm Nghiên cứu Thúc đẩy Văn hóa Điếc. Đây là một đặc điểm cố hữu của em từ nhỏ cho đến bây giờ vẫn vậy không thay đổi. Trong học tập, em tiếp thu kiến thức rất khó và không thể ghi nhớ lâu được những gì đã học. Hầu như năm nào cũng phải thi lại ít nhất là 2 môn mới được lên lớp. Các giáo viên dạy đều nản không nghỉ là em học được, vài thầy cô đề nghị tôi cho em thôi học để đi tìm việc làm vì em học không được. Tôi cũng đã nhiều lần muốn cho em nghỉ để tìm con đường khác nhưng thấy em cũng chăm chỉ, miệt mài học mà sao chữ nghĩa chẳng chui được vào đầu nên cũng thấy thương thương tội tội. Ngoài cương vị là 1 giáo viên trực tiếp giảng dạy lớp em, tôi còn là một người quản lý nên tôi cũng cố gắng hết sức minh, hỗ trợ giúp em ôn tập, dò bài học thuộc lòng, giảng lại những bài tập… để em thi lại kết quả đạt yêu cầu.
Ngoài việc học tôi cũng tìm và cho các em đi học thêm vi tính. Phương cũng chăm chỉ theo học. Sau khi tốt nghiệp được lớp 12, em tiếp tục theo học vi tính ở một nơi khác. Qua liên hệ với gia đình thì tôi được biết em vẫn theo đuổi học vi tính. Bẳng đi một thời gian vài năm tôi không có liên hệ gì với gia đình em. Cách đây một tuần tôi nhận được cuộc gọi của mẹ em cho biết là em đã được nhận vào làm ở một cơ sở về vi tính, một công việc mà em yêu thích. Tôi mừng cho em vì cuối cùng em cũng đã chọn cho mình được một nghề và tìm được việc làm với nghề đó.
Qua câu chuyện này tôi cũng có một suy gẫm: một em học sinh không có thành tích học tập tốt, không hoạt bát, năng động trong các hoạt động khi còn đi học, không nói nhiều, không được thầy cô, bạn bè đánh giá cao về nhiều mặt, và phụ huynh thì lại thường xuyên được nghe phản ánh không mấy tự hào về thành tích học tập của con nhưng cả phụ huynh và em đều có 1òng biết ơn thật sự với người đã mang lại nền tảng kiến thức và cơ hội để tìm việc làm cho mình. Vẫn biết nghề giáo viên chỉ là người đưa đò cho học sinh sang sông. Qua được bờ bên kia, phần lớn các em học sinh điếc là đi thẳng và không hề ngoái đầu nhìn lại. Tôi thật sự cám ơn vị phụ huynh này đã biết giáo dục cho con em mình về lòng biết ơn giáo viên đúng nghĩa. Việc nói cám ơn hay tặng quà cho thầy cô thường chỉ xảy ra khi con em còn đang theo học nhưng khi học xong thì phần lớn như là cái ti vi hư: không thấy hình, không nghe tiếng. Tôi cảm động không phải vì món quà được tặng mà là tấm lòng của phụ huynh và đứa học trò và ý nghĩa của món quà : chia sẻ niềm vui với người gieo hạt giống trong mùa gặt đầu tiên của mình.
HÒA NGUYỄN